TRANG THƠ GIÁO VIÊN VÀ HỌC SINH

        Thơ đến với mỗi con người bằng sự đồng điệu của những tấm lòng, bằng mối giao cảm của tiếng nói tri âm, tri kỉ. Thơ được hình thành nhờ mối rung cảm thầm kín giữa con người và cuộc sống. Trong dòng chảy của thơ, con người được đắm chìm mình trong tình cảm của nhà thơ và của chính mình. Thơ thấm vào lòng người, bởi  cảm xúc trực tiếp và nhiều mối liên tưởng kín đáo, sức quyến rũ của tiết tấu và thanh điệu.. Tất cả những yếu tố ấy ùa vào lòng người đọc, khắc sâu thêm những tình cảm, tạo nên ấn tượng khó phai mờ. Con người khi đến với thơ tâm hồn sẽ được thanh lọc để trong sáng và cao thượng hơn. Thơ là kết quả của sự thăng hoa cảm xúc, là sản phẩm tinh thần của nhà thơ. Mỗi bài thơ là sự kết tinh vốn văn hóa, thể hiện cái nhìn về cuộc đời và biểu hiện những trạng thái cảm xúc của người sáng tác. Sáng tạo bằng cảm xúc nên thưởng thức cũng phải bằng cảm xúc. Vì thế người ta mới nói “ Thơ là tiếng nói từ trái tim  đến với trái tim”, “Tình là gốc của thơ”
       Trường THPT Phan Đình Phùng – Hà Tĩnh, nơi thầy cô giáo dành những tình cảm, nuôi dưỡng bao ước mơ của học sinh. Ở đây, học sinh không chỉ được học tập về vốn kiến thức văn hóa mà còn được trải nghiệm bản thân với nhiều hoạt động ngoại khóa…
      Và đặc biệt hơn hết, từ “Trường học thân thiện” này, nhiều giáo viên và học sinh đã gửi gắm tình cảm, bao nỗi niềm tâm sự, lưu lại những khoảnh khắc bồi hồi xúc đông qua những trang thơ. Nơi ấy, bao con người đã tìm được sự đồng điệu qua những lời tri âm, tri kỉ.
    Mỗi bài thơ mang một dòng tâm trạng, suy tư riêng, mang đến những đề tài phong phú cho người đọc, đó là những khoảnh khắc đáng quý của tình yêu , là những nổi niềm suy tư về cuộc đời, là những kỉ niệm của thời cắp sách đến trường.

                  (Chị Tần Hòa và anh Bùi Sơn- HS cũ )
   Ở trường THPT Phan Đình Phùng, trang thơ đã trở thành kỉ niệm đối với người quản lý và giáo viên đứng lớp. Chúng tôi cảm phục trước tấm lòng rộng mở và một nhân cách lớn của thầy giáo Đỗ Xuân Vượng – Hiệu trưởng thứ 11 và cũng là vị Hiệu trưởng lâu nhất của trường qua bài thơ “Phút chia tay”:
                         “Hè đến đây rồi, tay nắm tay
                           Nghẹn ngào biết nói những gì đây
                           Anh đi không hẹn ngày trở lại
                           Anh nhớ K.T nhớ mãi hoài
                           Chớ có quên, anh đừng quên nhé!
                           Cho lòng đỡ lạnh buổi sương mai
                           Em về nhớ kỹ lời anh dặn
                           Mạch máu tim em nhựa chứa đầy
                          Em nhé! Yêu lên, đừng lưỡng lự
                          Biển đời chếnh choáng nhạc đời say.”
         Trường THPT Phan Đình Phùng cũng là cái nôi ghi dấu kỉ niệm của bao thế hệ thầy cô giáo. Kỉ niệm với  thơ đã đi vào nỗi nhớ của thầy giáo Phan Tiến Cung – Phó hiệu trưởng nhà trường:
“Đời ấm áp mênh mông!
    Hương cõi thế thơm lừng
Một kiếp hoa nho nhỏ
  Có làm nên mùa xuân?”
                                                                                                               ( Hoa dại)  
      37 năm gắn bó với mái trường THPT   Phan Đình Phùng là bấy nhiêu kỉ niệm sâu sắc với đồng nghiệp, bạn bè, học trò thân yêu của thầy giáo Trịnh Minh Hoài. Sợi dây nối kết nghĩa tình sâu nặng với đời với người của thầy là những vần thơ. Thầy là hội viên Hội văn học nghệ thuật Hà Tĩnh. Trang thơ của thầy ấm áp tình quê, sâu nặng tình yêu thương. Thầy đưa ta đến “ Bến bỏ vàng”, “Bâng khuâng” trước giờ khắc chia tay khóa học đầu tiên 1970 -1973. Âm nhạc, thơ ca là lẽ sống của thầy. Ca khúc “ Một chút bên nhau” ( lời thơ Trịnh Minh Hoài, nhạc Bùi Xuân Sơn – học sinh khóa 1970- 1973) đã ra mắt nhân dịp kỉ niệm trường 70 năm...


 ( Thầy giáo Trịnh Minh Hoài và GS. Hồ Sĩ Thoảng )
Thầy còn vui với niềm vui bao thế hệ học trò trưởng thành trên mọi nẻo đường:
 
Nhớ lớp mãi bạn nhé
              Nhớ trường Phan Đình Phùng
Em thì thầm khe khẽ
          Mi cong dường rưng rưng...
                                                                                                            (Nữ sinh Phan Đình Phùng)
    Lớp lớp học trò của thầy đã trưởng thành.Thầy lại có vần thơ viết về đề tài người lính .Bài thơ Bình yên nơi biên cương xanh đã mở ra một đề tài cảm động của thầy :
                                Anh lính Biên phòng ơi
                                Quân phục xanh anh mặc
                                Mãi cùng xanh rạng ngời
                                Với biên cương son sắt...
Thầy giáo Đinh Tam – giáo viên dạy Toán, người thầy giáo đã có những vần thơ thấm đượm chất trữ tình và triết lý:
      Khi em cười với ta
              Thì hồn ta:
              Mênh mông như đồng lúa
        Khi em: yêu, chiều ta
                    Thì hồn ta quay cuồng bão tố
                                  Khi em đổ mồ hôi, mệt nhoài, nhễ nhại
                                     Thì hồn ta:
         Hóa khăn thơm mềm mại
                      Cho em vơi đi khó nhọc cuộc đời...
                                                                                                                ( Em ơi -8/3/2016)
Cũng từ nơi đây, thầy giáo Lê Nghi đã có những vần thơ cảm động:
“Mười mấy năm trở về trường cũ
Thầy giáo em nay tóc bạc nhiều
Ôi đã mấy mùa hoa phượng đỏ
   Mà bài thi năm ấy mực còn xanh”
     ( Mái tóc như sương – kính tặng thầy giáo Trần Quốc Nghệ)
Thầy giáo Phạm Như Lam – giáo viên dạy toán nhưng tâm hồn
rộng mở , lãng mạn đã đến với thơ như một người bạn tri
 âm:
            “Tôi viết bài thơ tặng những người
Đã từng dạy học ở nơi nơi
Nay về hưu trí bên con cháu
            Hết việc công rồi chắc thảnh thơi”....
                                                     ( Nhớ một thời)
Là những giáo viên đang đứng lớp ở hiện tại, xin được góp vui
 với trang thơ từ những cảm xúc chân thành:
           Chiều nay
           Bỗng rưng rưng, nghèn ngẹn
  Tiếng ai đó thì thầm khe khẽ
 Giữ cho em bóng dáng một thời
( Trở lại trường xưa – Trương Hòa Bình tặng lớp E khóa 93-96)
Thúy Hằng – từ tổ Vật Lý  đến với Ngôi nhà kỷ niệm,bằng
Nỗi niềm xúc động:
Gió đông về có lạnh lắm không em
Khi ngày đêm miệt mài bên giáo án
Khi đàn em ước mong lời thầy giảng
Ba mẹ trông chờ khi con đã lớn khôn
 
( Nỗi niềm)
Với chặng đường 70 năm phát triển, bao thế hệ học trò trưởng thành đóng góp sức mình cho quê hương đất nước. Mái trường luôn là kỷ niệm đẹp. Ông Đặng Duy Báu – người học trò ưu tú, nguyên là Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh đã có chùm thơ xúc động:
 ( Hình ảnh ông Đặng Duy Báu và MC Phạm Xuân Nguyên)
Em xa trường rồi
Bạn thầy lưu luyến
Mang theo kỉ niệm
Hành trang vào đời
                           ( Lưu luyến)
Ông đã đến với quê hương bằng tình yêu máu thịt, bằng tấm lòng tri ân của người con đối với đất Mẹ:
 
Quê anh cồn trải gió lào
                        Vắt ngang sóng biển rì rào hàng dương
Tiên Điền lắm nỗi tơ vương
                Từ trong dâu bể yêu thương mời về
(Quê hương)
Hiểu về thơ Ông, chúng tôi càng tự hào với tình yêu nghệ thuật của  người học sinh Phan Đình Phùng!Thơ Ông chạm vào trái tim người yêu thơ một tình quê da diết.Ca khúc Về miền quê anh, nhạc Mạnh Chiến do ca sĩ Thanh Tài thể hiện đã mang lại điều này...
Anh Phạm Xuân Nguyên cựu học sinh khóa 1972-1975 đã cồn
cào với nỗi nhớ lớp:
Lũ chúng ta
                Người dăm ba bảy huyện
                                        Qua các kỳ thi tuyển 
                                             đã về đây
                   Gặp nhau buổi ban ngày chưa nhớ từng khuôn mặt
                          Gọi tên nhau trong đêm còn sợ lạc
Nhưng đã vui rồi
                              Khi nhìn nhau ai cũng muốn nói cười
- Này cậu ở mô?
                                   -Đức Thọ
- Còn cậu nớ?
-Hương sơn
Cả lũ cười giòn
( Nhớ lớp)
 
 
Học sinh Lê Quang Thắng còn có bút danh là Lê Văn, anh
 không thừa nhận mình là nhà thơ nhưng thơ anh đã nói lên tất
 cả! Trong anh có cả tình yêu âm nhạc, thơ ca.Chất dân ca thấm vào trong máu thịt, nuôi dưỡng tâm hồn để có những vần thơ giàu hình ảnh :
                       Mái trường thân yêu một thời để nhớ
                       Mái trường yêu quí một thời đã qua
                       Cánh diều chao nghiêng đong đưa kỉ niệm ...
                        Ru hồn người đi vào trong mơ ...
                             ( Phan Đình Phùng- Mái trường thân yêu )
Anh không chỉ nặng lòng với quê mà còn ân nghĩa ân tình với
thầy với bạn. Kỉ niệm với thầy giáo Đỗ Xuân Vượng đã đi vào
thơ anh một cách tự nhiên:
Thưa thầy!
Mười mấy năm rồi thầy đã đi xa
Nhưng ký ức về thầy vẫn còn mãi mãi
Nhiều thế hệ học trò được thầy rèn dạy
Nay lớn khôn đứng vững giữa cuộc đời
( Kỉ niệm về thầy- tưởng nhớ thầy Đỗ Xuân Vượng)
 
 Thầy và trò Phan Đình Phùng ra mắt tập thơ Chung một mái trường)
 
Cũng là học sinh Phan Đình Phùng, may mắn hơn các bạn cùng trang lứa, anh được sinh ra trong gia đình bố là thầy giáo, Đỗ Khoa Văn lại càng hiểu về sự nghiệp trồng người...Cảm xúc đó được anh gửi vào bài thơ “ Mái trường yêu dấu của tôi”:
Bảy mươi năm rạng ngời trang lịch sử
Bao thầy tṛò đi qua một thời rực rỡ
Tự hào thay hai thế kỷ trồng người!
Phan Đình Phùng trường ơi! Dẫu có đi muôn nơi
              ... Trường Phan Đình Phùng – Tình yêu của tôi
              Bao năm mãi ra đi bây giờ trở lại
         Bảy mươi năm...khát khao bỏng cháy
        Để Phan Đình Phùng ấm mãi người ơi!
Với mái trường, thầy cô và bạn bè mãi  mãi là khát khao cháy bỏng:
Giá mà quay ngược thời gian
       Cho tôi tìm kiếm ngút ngàn tuổi thơ
Tuổi thơ có mái trường xưa
Có thầy, có bạn nắng mưa đợi chờ
( Tuyết Mai – học sinh cũ)
Nhà thơ Xuân Diệu từng quan niệm “thơ là hiện thực,thơ là cuộc đời và còn là thơ nữa”.Hiểu về thơ, chúng ta càng cảm động khi đọc bài thơ Chí Phèo của liệt sĩ Nguyễn Mậu Châu – cựu học sinh khóa 1969- 1971:


 ( Hình ảnh có tính chất minh họa )  
                                Sinh bên lò gạch cũ             
                               Lớn lên trong rượu nồng
                               Chết thành mồ vô chủ
                               Đời là con số không .
Hôm nay , trên giảng đường, chúng tôi vẫn đọc thơ anh,ý nghĩa hình tượng thơ vẫn đi vào lời giảng qua tiết học về truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao...Chúng tôi muốn nói rằng, mái trường Phan Đình Phùng rất tự hào, các anh đã ngã xuống, nhưng tình yêu nghệ thuật là vĩnh hằng...Và sự tiếp nối truyền thống mãi mãi  là bài học làm Người trong lẽ sống của thầy và trò nơi đây...
 
 
(Hình ảnh Đêm thơ nhạc kỉ niệm trường nhân dịp 70 năm )
Là những người đứng lớp, chúng tôi xin giới thiệu
 những vần thơ trên để ôn cố tri tân, kết nối tình cảm bao thế hệ giáo viên và học sinh từ mái trường THPT Phan Đình Phùng- Hà Tĩnh !
                                                   
 
Tác giả bài viết: Trương Thị Hòa Bình
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 43
Hôm qua : 63
Tháng 07 : 1.464
Năm 2018 : 13.636